Bạch Thỏ dùng khăn giấy ướt lau sạch tay, cầm xiên nướng lên tiếp tục lật thịt cho mọi người: "Nói rõ trước nhé, thôn Cổ Gia mà mấy người đến tuy bốn phía cũng có ranh giới, nhưng nó không phải 'cô đảo', mà là một không gian nhỏ nằm trong không gian ngầm dưới lòng đất Ly Thành."
"Hai cái này có gì khác nhau?" Cao Dương hỏi.
"Khác biệt lớn nhất là, cô đảo chỉ có thể đến được bằng 'kênh chính thức', ví dụ như đường bộ, máy bay, tàu cao tốc... Còn không gian nhỏ thì dù không đi qua 'kênh chính thức' vẫn tới được. Thiên Cẩu trong tổ chức bọn tôi là người thức tỉnh có thiên phú hệ Không Gian, gã có thể tạm thời cắt rời không gian để đưa chúng tôi vào thôn Cổ Gia dưới lòng đất."
"Hiểu rồi." Cao Dương ngẫm nghĩ một lát rồi lại hỏi: "Tại sao lại có tới hai thôn Cổ Gia? Trên mặt đất một cái, dưới lòng đất còn giấu thêm một cái nữa?"
"Hỏi hay đấy." Bạch Thỏ giơ ngón tay cái với Cao Dương: "Tiếc là tôi cũng chịu."
"..."
"Chuyện phải kể từ đầu. Ba năm trước, tổ chức chúng tôi lấy được mạch phù văn đầu tiên —— Sinh Mệnh. Đó là mạch phù văn thứ tư mà người thức tỉnh phát hiện ra tính đến nay. Nơi tìm thấy nó cũng là một không gian nhỏ dưới lòng đất, chi tiết cụ thể thì không bàn tới nữa, tóm lại là cũng na ná thôn Cổ Gia lần này thôi."
"Mùa xuân năm ngoái," Bạch Thỏ liếc nhìn Ngô Đại Hải, hiếm hoi lắm mới dành cho gã một ánh mắt tán thưởng, "tôi vừa dùng mỹ nhân kế dụ Ngô Đại Hải gia nhập tổ chức..."
"Đấy thấy chưa, cô thừa nhận rồi nhé!" Ngô Đại Hải đập đũa xuống bàn, "Lừa gạt một chàng trai ngây thơ trong sáng như tôi, lương tâm cô không cắn rứt à?"
"Đừng có ngắt lời." Bạch Thỏ chẳng thèm để tâm, "Hồi đó Ngô Đại Hải có nhắc với tôi về thảm án thôn Cổ Gia, anh ta bảo vụ này biết đâu lại dính dáng đến mạch phù văn. Tôi đã cất công điều tra thử, chuyện đó quả thực rất kỳ quái, một nhà năm người bị giết sạch, sau đó cả thôn đều biến mất không dấu vết."
"Bọn tôi cử người đến khu phế tích thôn Cổ Gia điều tra. Lần đầu cũng giống như các cậu, bị Tóc Quái tấn công rồi bị nó kéo xuống thôn Cổ Gia dưới lòng đất. Cơ mà người của bọn tôi mạnh hơn các cậu, Tóc Quái không phải đối thủ nên bị đánh chạy mất. Bọn tôi nán lại thôn Cổ Gia dưới lòng đất thêm hai ngày, những thông tin mà các cậu tra ra thì bọn tôi cũng nắm hết rồi, chỉ có điều con Tóc Quái đó không chịu ló mặt ra lần nào nữa."
Bạch Thỏ liếc Ngô Đại Hải một cái: "Sau đó bọn tôi lại tới thêm vài lần, kết quả vẫn y như vậy. Con Tóc Quái đó rất ranh ma, biết bọn tôi không dễ đụng vào nên dứt khoát không chịu chui ra. Bọn tôi cơ bản kết luận rằng, con Tóc Quái này chính là sản phẩm biến dị sau khi nuốt trọn mạch phù văn."
"Cho nên các người mới lợi dụng chúng tôi?" Cảnh sát Hoàng cười khổ.
"Đúng vậy, người thích hợp quả thực rất khó tìm." Bạch Thỏ chớp chớp mắt, "Đầu tiên, những người này nhất định phải là người thức tỉnh, nhưng lại không thể là người của tổ chức khác, vì bọn tôi không tin tưởng. Cho nên, tốt nhất họ phải là những tán hộ hoàn toàn mù tịt về mạch phù văn."
"Tán hộ cũng là tiếng lóng, chuyên chỉ những người thức tỉnh tự do chưa gia nhập bất kỳ tổ chức nào như các cậu." Ngô Đại Hải bổ sung thêm.
Bạch Thỏ nói tiếp: "Những người thức tỉnh này cũng không được quá mạnh, nếu không Tóc Quái sẽ chẳng thèm xuất hiện. Nhưng họ cũng không thể quá yếu, nếu không rất dễ bị Tóc Quái một đòn giết chết, hoặc khiến nó đoán ra là bẫy rồi không thèm cắn câu. Cuối cùng, còn một điểm cực kỳ mấu chốt..."
Bạch Thỏ nghiêng người, đưa tay vuốt ve mái tóc đen dài mềm mượt của Thanh Linh: "Mục tiêu tốt nhất phải có một mái tóc đen siêu đỉnh, Tóc Quái có chấp niệm cực kỳ lớn với thứ này, như thế tỷ lệ cắn câu mới cao hơn.""Cho nên cô mới chọn ba người chúng tôi." Cảnh sát Hoàng nhướng mày.
"Chuẩn luôn!" Bạch Thỏ cười tươi rói, "Mấy người là tán hộ, có chút thực lực, lại là mồi nhử hoàn hảo, hơn nữa còn hoàn toàn mù tịt về sự tồn tại của mạch phù văn."
"Đúng là một vố lừa ngoạn mục." Cảnh sát Hoàng bực bội ra mặt.
"Chỗ này phải biểu dương đồng chí Ngô Đại Hải thêm lần nữa!" Bạch Thỏ giơ ngón cái về phía Ngô Đại Hải, "Anh ấy khá lo cho mọi người nên mới đặc biệt dặn ông gọi thêm người trợ giúp. Nếu ông không dẫn theo Bàn Tuấn và Vương Tử Khải thì kết quả có khi đã khác rồi."
"Đúng là người đàn bà nguy hiểm!" Cảnh sát Hoàng nhìn Bạch Thỏ bằng ánh mắt 'kính nể', "Sau này tôi phải tránh xa cô ra một chút mới được."
"Haha, tôi chỉ hố người ngoài thôi, tuyệt đối không gài đồng đội đâu." Bạch Thỏ gắp cho cảnh sát Hoàng một lát khoai tây nướng, "Sau này là đồng đội rồi, chiếu cố nhau nhiều hơn nhé."
"Quay lại chuyện thôn Cổ Gia đi." Cao Dương giục.
"Được thôi." Bạch Thỏ gật đầu, "Theo những tư liệu tôi nắm được hiện tại, chuyện ở thôn Cổ Gia cũng không phức tạp lắm. Nói đơn giản thì năm đó vợ của Hoa Tử, tức là cô dâu mới gả đến, đã bị kẻ ký túc nuốt chửng."
"Kẻ ký túc là gì?" Cao Dương nhanh chóng bắt trúng trọng tâm.
Bạch Thỏ vô cùng cảm thán: "Trời đất ơi, mấy người cái gì cũng không biết mà sống được đến tận bây giờ, đúng là mạng lớn thật đấy!"
"Kẻ ký túc là một loại tham thú." Ngô Đại Hải lên tiếng, "Hiện tại tham thú được chia làm hai loại đã biết: kẻ ký sinh và kẻ ký túc."
Bạch Thỏ tiếp lời: "Kẻ ký sinh, đúng như tên gọi, là một số loài Thú sẽ đánh đổi bằng cái chết của chính mình để ký sinh lên cơ thể con người, cộng sinh cùng con người trong một thân xác. Chúng sẽ giữ lại một chút ý chí và năng lực của bản thân, nhưng nhìn chung, con người vẫn là chủ nhân của thân xác đó."
"Á!" Bàn Tuấn đang nhai dở miếng thịt nướng, kích động đến mức nhổ phì ra ngoài, chỉ tay vào mặt mình: "Đây chẳng phải là tôi sao!"
"Tình trạng của cậu tôi đã nghe Ngô Đại Hải kể rồi. Chuẩn luôn, tay phải của cậu chính là kẻ ký sinh."
"Bồ Tát phù hộ!" Tảng đá đè nặng trong lòng Bàn Tuấn rốt cuộc cũng được trút bỏ, "Mình vẫn là con người! Tuyệt quá rồi!"
"Tiếc là hiện giờ cậu vẫn chưa thể điều khiển hình thái và năng lực của tay phải một cách thuần thục, cho nên phải cố lên đấy nhé!" Bạch Thỏ nháy mắt mỉm cười với Bàn Tuấn, "Đợi khi nào cậu khống chế thành công tay phải thì sẽ được chuyển thành thành viên chính thức!"
"Rõ! Tôi nhất định sẽ không phụ sự tin tưởng của tổ chức!" Bàn Tuấn như được tái sinh, hừng hực khí thế.
"Tỉnh mộng đi đồ liếm cẩu!" Ngô Đại Hải tạt ngay một gáo nước lạnh, "Đợi đến lúc cậu biến thành công cụ có giá trị lợi dụng, ký giấy bán thân cho tổ chức rồi thì cô ta chẳng thèm ngó ngàng tới cậu nữa đâu. Tôi chính là tấm gương tày liếp đây này."
Bàn Tuấn gãi đầu cười ngây ngô: "He he, thế cũng chẳng sao."
Khoan đã, không đúng.
Cao Dương nãy giờ chăm chú lắng nghe bỗng nhận ra điều gì đó.
Nếu con mèo trắng là kẻ ký sinh, thì sau khi cắn Bàn Tuấn, nó phải chết rồi mới đúng.
Nhưng con mèo trắng đó sau này lại xuất hiện, chẳng lẽ... đó không phải là cùng một con? Thôi bỏ đi, cứ gác mối nghi ngờ này lại đã, ít nhất thì hiện giờ trông Bàn Tuấn vẫn hoàn toàn khỏe mạnh.
"Tôi nói tiếp nhé," Bạch Thỏ kéo câu chuyện quay lại chủ đề chính, "Tham thú ngoài kẻ ký sinh ra thì còn có kẻ ký túc. Kẻ ký túc cũng rất dễ hiểu, chính là đoạt xá đấy. Loại Thú này sẽ hy sinh nhục thân của bản thân để chui vào cơ thể người thức tỉnh, chiếm đoạt hoàn toàn vật chủ ban đầu, biến thành một chủng loài mới mang thể xác của người thức tỉnh nhưng linh hồn lại là Thú."Mấy người mới chăm chú lắng nghe, không ai lên tiếng.
"Cô dâu đó chính là một người thức tỉnh đã bị kẻ ký túc đoạt xá." Bạch Thỏ nói, "Về mặt sinh học, nó đã là con người hàng thật giá thật. Nó có thể tiếp tục ngụy trang thành Thú, cũng có thể chọn cách cắt đứt hoàn toàn với quá khứ để sống với thân phận con người. Những tồn tại như vậy, chúng tôi gọi là 'bán nhân'."
"Bán nhân." Cao Dương nhẩm lại cái tên này, quả thực rất đáng suy ngẫm.
"Cô dâu bán nhân này được gả đến nhà Hoa Tử ở thôn Cổ Gia," Bạch Thỏ thở dài, "ngay trong đêm đó, nó đã khống chế cả thôn giết sạch cả nhà Hoa Tử, cách thức ra sao thì mọi người đều biết rồi đấy."
"Tại sao lại phải giết bọn chúng?" Cảnh sát Hoàng không hiểu.
Cao Dương giật thót: "Chẳng lẽ cả nhà Hoa Tử... đều là con người?!"
"Chuẩn luôn!"
"Sao có thể chứ?!" Cảnh sát Hoàng không dám tin, "Xác suất này quá thấp rồi!"
Cao Dương cũng kinh ngạc không kém, nhưng sâu trong lòng lại không kìm được mà vui mừng một chút: Biết đâu người nhà của mình cũng đều là con người, ít nhất thì... khả năng này dường như lại cao hơn một chút rồi.
Chợt Cao Dương nhận ra có gì đó sai sai: "Không đúng!"
"Không đúng chỗ nào?" Bạch Thỏ cố tình hỏi.
"Nếu cả nhà Hoa Tử đều là người thức tỉnh, sao lại không đánh lại một bán nhân?"
"Ừm," Bạch Thỏ gật đầu, "Về mặt lý thuyết, bốn người thức tỉnh đánh với một bán nhân, dù bán nhân đó có mạch phù văn hỗ trợ thì vẫn có tỷ lệ thắng. Lùi một bước mà nói, kết cục cũng không thể thê thảm đến vậy. Hơn nữa, nếu bốn người thức tỉnh sống nương tựa vào nhau, sao lại đi cưới một con Thú về làm vợ chứ? Thế cũng không hợp lý cho lắm."
"Cô đừng có úp úp mở mở nữa." Ngô Đại Hải vắt chéo chân, "Nói thẳng cho họ biết đi."
Giọng Bạch Thỏ hơi trầm xuống: "Bởi vì cả bốn người nhà Hoa Tử đều chưa thức tỉnh, họ chỉ là người bình thường."



